Skip Ribbon Commands
Skip to main content

Bản tin

Bản tin
Thứ 2, Ngày 22-10-2018, 11:00
Nhà / Nguyễn Bảo Trung. - H. : Văn hóa văn nghệ , 2018. 202tr. ; 21cm.
Nhà - Cuốn tản văn mới nhất của tác giả Nguyễn Bảo Trung : "Không biết phải đi đến bao nhiêu nơi xa, phải trải qua bao nhiều chìm nổi xuôi ngược, chúng ta mới có thể hiểu được tận cùng của mọi cố gắng chỉ là để có một sớm mai lòng thật bình an ngồi bên hiên nhà uống cà phê với người thương?""

"Có nhiều người đã trải qua biết bao lần thăng trầm, đã hiểu được thế nào là mái nhà thế nào là mái ấm... họ sẽ đi thật chậm, nương vào nhau mà bước. Họ hiểu ai cũng có lỡ lầm, không trọn vẹn..., vì thế họ biết giữ nhau bằng sự rộng lượng và bao dung."

Chắc hẳn tác giả phải đi nhiều lắm, phải chạm nhiều lắm và phải khóc nhiều lắm mới có thể viết ra được như vậy, bởi Nhà như chiếc lá đã chín cùng với tháng năm. Trong Nhà vẫn là những câu chuyện sinh lão bệnh tử của bác sĩ và bệnh nhân, vẫn là những giọt nước mắt, những nụ cười giữa cuộc đời quá nhiều chìm nổi, thay đổi... nhưng Nguyễn Bảo Trung đã nhuộm vào đó một tình thương, một tấm lòng "mong mọi người hãy sống thiết tha với nhau hơn nữa, hãy là NHÀ thật sự để người thương có thể trở về. Bởi biết đâu, chớp mắt một cái chỉ còn lại tro tàn"

Khác với tác phẩm đầu tiên kể về những câu chuyện như mảnh đất chưa được vỡ hoang để mọi người đến chiêm nghiệm, nhìn lại cuộc sống hằng ngày của mình và nảy sinh ước muốn gieo trồng thì ở Nhà – mảnh đất ấy đã có những mầm xanh hy vọng, những cây cổ thụ vững chãi, những đóa hoa tươi thắm, những bóng mát thảnh thơi... Khi đọc Nhà, ta cứ như đang được tưới tẩm những giọt nước trong ngần, giúp lòng chuyển hóa và thăng hoa.

Cuốn sách là những câu chuyện liền mạch, với cách kể mềm mại, lôi cuốn, vững chãi, mà nếu đã đọc trang đầu tiên thì phải tiếp tục đọc trang tiếp theo và đến trang sách cuối cùng để biết được "… đường bình an nhất vẫn là yêu thương". 

Và cũng là những câu chuyện cuộc sống thường ngày, là câu chuyện nơi phòng khám bệnh viện, nơi những cuộc gặp gỡ trên những chuyến "phượt" của tác giả nhưng ở đây người đọc sẽ thấy từ những điều giản dị của cuộc sống thường nhật, sẽ cho mình những bài học về giá trị của những điều giản dị: như chiếc đèn đường nếu nó mà chiếu sáng lên trời thì đâu còn là chiếc đèn đường nên nó cúi thấp người xuống, để nó là chiếc đèn đường như nó đang là.

Bạn sẽ nhói lòng, mong muốn quay về nhà, nói với người mình thương là mình thương rất nhiều, nếu lỡ vô thường chợt đến bất ngờ thì có muốn nói thương với người thương cũng đã quá muộn. Ở đó tác giả nhắc đến sự sống hiện tại là đáng quý, hãy trận trọng những cái đang là, đừng mong muốn nó như mình muốn, mà hãy chấp nhận nó, hãy thương người như họ đang là chứ không phải phải như mình muốn.

Và chắc hẳn bạn cũng sẽ đồng tình, chấp nhận mình "điên" như cái cách của nhân vật Vi trong câu chuyện kể: khi tự mình không biết cách thương mình, thương người thương để rồi tự ôm những viên đá nặng vào lòng và tự gây đau khổ từ những vấn đề đơn giản bị "làm quan trọng hóa thành những vấn đề" - để rồi nhận ra, đau khổ cũng là bài học để yêu thương.

Tác giả nhấn mạnh thông điệp phải đi thật xa, phải nếm đủ các loại thức ăn của thế giới, phải lặng yên nghe từng mùi vị… chúng ta mới nhận ra món ăn mẹ nấu là ngon nhất, đi là để trở về. Song, thực ra bạn không cần phải đi thật xa, bạn chỉ cần đọc hết Nhà cũng sẽ biết cách để trở về, nhận ra hạnh phúc luôn có mặt trong trái tim mình, khi chúng ta thật sự có mặt cho nhau và cho chính mình, như lời bác sĩ Trung: Bạn biết không "bạn đẹp nhất, khi bạn chính là bạn".

 

Thư viện Quảng Nam; Kho Mượn: M018047; M018048​

Số lượt người xem: 69
Danh sách ý kiến
Gửi bình luận
Manage PermissionsManage Permissions
|
Version HistoryVersion History

Tiêu đề

Hình ảnh

Hình ảnh mô tả

Tóm tắt

Nội dung

Link thay thế nội dung

Ngày xuất bản

Tin nổi bật

Tác giả

Phân loại

Loại bài viết

Trạng thái

Lịch sử

Số lượt người đọc

Approval Status

Attachments

Content Type: Tin Tức Mở Rộng
Version:
Created at by
Last modified at by